Bài cảm nhận về anh Lộc

Anh sinh ra và tại huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – vùng đất của bom đạn và cát trắng. Nhưng anh may mắn được lớn lên ở quê hương thứ hai Daklak – vùng cao nguyên của nắng và gió, của vùng đất tạo nên thương hiệu café nổi tiếng trên toàn thế giới – Café Trung Nguyên.
Sinh ra trong một gia đình đông con, gồm tất cả 6 anh em trai. Chính vì thế, anh luôn quyết tâm học thật giỏi để thoát ra khỏi cảnh nghèo khó và xây dựng tương lai, vươn lên một tầm cao mới.

Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, anh mơ ước sau này sẽ trở thành kỹ sư công nghệ phần mềm. Thế nhưng, nghề nghiệp chọn người thì phải. Số phận đã hai lần bắt anh chọn đường xây dựng, góp sức vào sự nghiệp công nghiệp hóa hiện đại hóa đất nước.

Sau 5 năm làm việc cho một công ty chuyên về kết cấu thép cho nhà công nghiệp, với sự dày dạn về kinh nghiệm và các mối quan hệ, anh tự tin ra mở công ty xây dựng riêng cho mình vào năm 2010. Tuy nhiên, không có con đường thành công nào mà không có những chông gai, trắc trở. Sau hai năm điều hành, công ty phải đi vào con đường phá sản và chỉ còn lại những đồng xu cuối cùng.

Một lần nữa, anh lại đi làm công, nhưng khác với lần trước, lần này anh tổ chức các tổ xây dựng chuyên nghiệp hơn với lực lượng công nhân lúc cao điểm lên tới 800 người.

Một điều tưởng chừng như không thể, nhưng lại là sự thật: một mình anh quản lý, tổ chức và điều hành các tổ đội thi công tòa nhà lớn nhất quận 9 với khoảng 80% khối lượng công trình có diện tích sàn 5000m2, cao 22 tầng. Đúng là con đường thành công bao giờ cũng rất gian nan. Và lần này cũng không ngoại lệ. Nhà thầu phá sản. Anh lại mất một khoảng tiền kha khá mà đối với nhiều người, học tập và làm việc sau nhiều năm mới có được.

Sau nhiều lần thất bại, may mắn đã mỉm cười với anh. Anh tìm được người chỉ đường, soi sáng cho đoạn đường còn lại. Đó là thầy Nguyễn Thái Duy. Cũng chính từ đây, anh đã tìm ra được con đường phù hợp với đam mê và khả năng của mình. Hiện tại, anh có rất nhiều sự định cho tương lai. Nhưng anh nghĩ, mình phải tập trung vào một việc nhất định, sau đó mới nghĩ tới việc khác.